水龙吟拼音版(水龙吟拼音版楚天千里清秋)
水龙吟·次韵章质夫杨花词
苏轼 〔宋代〕
sì huā hái sì fēi huā ,yě wú rén xī cóng jiāo zhuì 。pāo jiā bàng lù ,sī liàng què shì ,wú qíng yǒu sī 。yíng sǔn róu cháng ,kùn hān jiāo yǎn ,yù kāi hái bì 。mèng suí fēng wàn lǐ ,xún láng qù chù ,yòu hái bèi yīng hū qǐ 。
似花还似非花,也无人惜从教坠。抛家傍路,思量却是,无情有思。萦损柔肠,困酣娇眼,欲开还闭。梦随风万里,寻郎去处,又还被莺呼起。
bú hèn cǐ huā fēi jìn ,hèn xī yuán 、luò hóng nán zhuì 。xiǎo lái yǔ guò ,yí zōng hé zài ?yī chí píng suì 。chūn sè sān fèn ,èr fèn chén tǔ ,yī fèn liú shuǐ 。xì kàn lái ,bú shì yáng huā ,diǎn diǎn shì lí rén lèi 。
不恨此花飞尽,恨西园、落红难缀。晓来雨过,遗踪何在?一池萍碎。春色三分,二分尘土,一分流水。细看来,不是杨花,点点是离人泪。
《水龙吟·春恨》是南宋词人陈亮的作品,全文注音如下:
fān xiāng dié yǐng , chūn chóu yì diǎn , nà kān chóu sǔn 。 niàn zì gǔ liáng yuán , bù kān mèng duàn , qīng chóu mǎn yǎn 。 fāng xīn yì diǎn , zì gǔ jīn rén gòng yuàn 。 ruò yǒu xiāng sī mèng, bù kān chóu chàng , zěn shēng xiāo qiǎn 。
飞花似梦,细雨如愁,那堪春深春晚。况是凄凉时候,偏逢着、寒食疏散。寻寻觅觅,冷冷清清,凄凄惨惨戚戚。乍暖还寒时候,最难将息。三杯两盏淡酒,怎敌他、晚来风急!雁过也,正伤心,却是旧时相识。
满地黄花堆积。憔悴损,如今有谁堪摘?守着窗儿,独自怎生得黑!梧桐更兼细雨,到黄昏、点点滴滴。这次第,怎一个愁字了得!
